VÕ THỊ HỒNG TƠ

DUYÊN QUÊ

Gái làng
Mộc mạc duyên quê
Áo tơi che nắng nón mê đội đầu


Chiều ruộng mạ, sớm nương dâu
Ví von em hát “qua cầu gió bay”
Lá trầu
Vẫn lá trầu cay
Nhớ thương đan sợi tóc dày trắng đêm


Hoa xoan rụng tím ao mềm
Bờ tre võng mắc ru em hạ hời
Bến về còn đó nông khơi
Bóng em gieo giữa hồn tôi dại khờ


Đâu rồi
Cơn gió ngày xưa
Cho em thả tóc khi chưa dậy thì
Để rồi năm tháng em đi
Bến tôi
Sông cứ thầm thì mãi thôi


Trăng quê khuất nửa mái trời
Miếng trầu dạm ngõ không vôi lỡ thì
Cuối bờ vẵng tiếng chim quy
Vọng vào tôi chút duyên quê dại khờ.

     

                                                         V.T.H.T

Tin liên quan

1